Thứ Năm, 17 tháng 4, 2014

Phóng viên bị cấm tác nghiệp tại Viện Nhi TW, giấu nhẹm dịch sởi



Đăng Bởi Một Thế Giới - 13:17 17-04-2014 Mặc dù tình hình dịch sởi đang khiến cả xã hội lo lắng và Bệnh viện Nhi Trung Ương là nơi có nhiều bệnh nhi bị sởi chữa trị nhưng đã xuất hiện dấu hiệu che giấu thông tin, cấm phóng viên tác nghiệp tại bệnh viện này.
Sáng 17.4, phóng viên báo Một Thế Giới đến bệnh viện Nhi TW để tác nghiệp thì đã bị bảo vệ bệnh viện chặn ngay ở cửa không cho vào. Chúng tôi đã xuất trình thẻ và giấy giới thiệu nhưng vẫn không được vào với lý do: "Phải liên hệ với bệnh viện trước và có giấy đồng ý của bệnh viện đóng dấu vào, dẫn đi thì phóng viên mới được vào chụp ảnh và ghi nhận".
Thậm chí, các bảo vệ tại bệnh viện Nhi đã đòi lục túi của phóng viên để tịch thu máy ghi âm và máy ảnh, nhưng bị sự phản đối của người nhà bệnh nhân nên các bảo vệ đã ngăn chặn không cho phóng viên vào tác nghiệp.
Sau khi các phóng viên ảnh đã bị chặn ngay tại cửa, một phóng viên của chúng tôi đã trà trộn vào trong người nhà của bệnh nhân để chụp ảnh các bệnh nhi thì được người nhà cho biết: "Hiện tại, các bác sỹ, y tá, thậm chí ngay cả lao công quét dọn cũng chính là một 'vệ tinh' theo dõi và cấm các phóng viên, nhà báo tác nghiệp ngay ở phòng bệnh hoặc phòng cấp cứu ở khu điều trị tự nguyện".
Bà H.T.P. ( Hà Nội) cho biết: Cháu tôi vào đây đã hơn 1 tháng trời rồi, nhưng sức khỏe cháu rất yếu, mặc dù cháu đã tiêm những mũi tiêm 6 triệu (giúp tăng sức đề kháng) nhưng cháu của bà vẫn đang còn rất yếu. Hôm nay (17.4) bà được bác sỹ tư vấn chuẩn bị tiêm cho cháu một mũi tiêm trị giá 20 triệu (tên thuốc không được bác sỹ thông báo). Gia đình bà đã về nhà lấy thêm tiền để đóng vào viện với mong muốn các bác sỹ cứu được con mình.
Chia sẻ thêm với chúng tôi, anh H. (quê ở Hải Dương) cho biết: "Con tôi vào đây được hơn 20 ngày, nhưng từ ngày vào đây hầu như lúc nào cũng nằm phòng cấp cứu liên tục. Mỗi lần nghe các bác sỹ gọi tên con là lòng tôi như lửa đốt. Ở trong này, ngày nào cũng chứng kiến các bé lần lượt ra đi mà lo lắng cho số phận con mình đang thoi thóp thở bằng máy ở phòng cấp cứu".
Bất bình về những sự việc xảy ra liên tục nhưng bệnh viện và các y bác sỹ giấu nhẹm không thông báo để mọi người cùng được biết. Chị Khánh Ly có chồng người Đài Loan vừa về nước cho hay: "Tôi đưa con tôi vào đây với hy vọng được bác sỹ khám bệnh cẩn thận, nhưng khi cháu sốt, các bác sỹ nói không sao, đến khi nhập viện, con tôi đã yếu mà lả đi rồi vẫn không thấy có bác sỹ nào đến tiêm thuốc hay hỏi han gì con tôi". 
Theo chị Ly, đến tận bây giờ đây, khi con chị đang đối diện với cái chết thì các bác sỹ chỉ nói với vợ chồng chị: "Những thuốc đã tiêm là những liều cao nhất và đắt nhất rồi, giờ không còn thuốc nào khác nữa". Mặc dù các mũi tiêm 6 triệu, 7 triệu, 20 triệu đã tiêm hết cho con nhưng sức khỏe con chị Ly vẫn không tiến triển. Vợ chồng chị Ly đành đứng im nhìn con lả dần trên phòng bệnh. Gia đình chồng ở bên Đài Loan rất lo lắng cho sức khỏe và bệnh tình của cháu. 
"Tôi rất mong các cơ quan báo chí vào cuộc để cho những sinh mạng các cháu được cứu, một giờ chậm trễ có thể kéo theo hàng chục bệnh nhân tử vong. Tôi tha thiết mong Việt Nam hãy công bố dịch sởi cho con cháu chúng tôi được biết", chị Ly nói.
Trong ngày hôm nay, báo Một Thế Giới cũng nhận được thông tin tất cả người bệnh và người nhà đều được "tuyên truyền" không được đưa thông tin và cho phép báo chí chụp ảnh cũng như chia sẻ những thông tin trong bệnh viện cho các báo:

Ông bố trẻ đang lo lắng trước phòng cấp cứu mà con mình đang điều trị
Một em bé đã lả đi sau những ngày dài chiến đấu với bệnh tật


Người mẹ đang cố tiêm những giọt sữa vào cổ họng con để con mình tăng sức đề kháng

Một bệnh nhi ở Nam Định đang phải thở oxy với hơi thở gấp gáp và khò khè

Người nhà bệnh nhân đứng dọc hành lang với tâm trạng lo lắng cho con cháu mình đang hàng ngày đối diện với bệnh tật
Một phóng viên bị chặn lại ở cửa không cho tác nghiệp




Một gia đình đang đưa thi thể con mình về quê sau khi bác sỹ thông báo tim bé đã ngừng đập (Tuổi trẻ)

Thứ Tư, 25 tháng 8, 2010

Nguyên Phó Thủ tướng Trần Phương kể chuyện tìm mộ em gái

TP - GS Trần Phương - Nguyên Phó Thủ tướng Chính phủ, Hiệu trưởng Trường Đại học Kinh doanh và Công nghệ vẫn nhớ đến từng chi tiết câu chuyện đi tìm mộ em gái mình, người chỉ huy Đội nữ du kích Hoàng Ngân. Câu chuyện tìm mộ đó là một hành trình kỳ lạ mà cho đến hôm nay GS Trần Phương vẫn nói rằng: “Hài cốt em tôi đã được tìm thấy, nhưng con đường dẫn đến kết quả ấy thì bí ẩn”.

Nguyên Phó Thủ tướng Trần Phương kể lại hành trình bí ẩn tìm em gái.

Cuộc tìm kiếm sau 50 năm
Cô gái Vũ Thị Kính sinh năm 1929, tham gia kháng chiến chống Pháp từ năm 16 tuổi với bí danh Trần Thị Khang. Năm 1950 cô là Huyện ủy viên của Đảng bộ Phù Cừ, Bí thư phụ nữ Cứu quốc huyện. Tháng 6 năm đó, địch bắt được cô từ hầm bí mật, đưa về bốt La Tiến - một bốt khét tiếng tàn ác, một đồn binh lớn án ngữ phía nam tỉnh Hưng Yên, phía bắc tỉnh Thái Bình và phía tây tỉnh Hải Dương. Địch đã dùng mọi hình thức tra tấn hòng buộc cô khai báo và đầu hàng. Trước khí tiết không lay chuyển của cô, chúng đã giết và vứt xác nữ du kích này xuống sông Luộc. Ngay sau ngày cô hy sinh, đội nữ du kích Hoàng Ngân của huyện đã phát động tuần lễ giết giặc trả thù cho cô. Huyện ủy và đội nữ du kích Hoàng Ngân đã tổ chức đi tìm xác cô nhưng không thấy. “Đó là nỗi day dứt xót xa của gia đình tôi suốt mấy chục năm qua. Mẹ tôi hồi còn sống thỉnh thoảng lại hỏi tôi: “Có tìm thấy xác em không? Tôi đành an ủi: Bao giờ hết chiến tranh con sẽ tổ chức việc tìm kiếm, chắc là được mẹ ạ”. Nói thế mà lòng tôi như muốn khóc vì biết mình bất lực trước nỗi đau của mẹ. Cả một dòng sông Luộc mênh mông như thế nối ra biển cả biết tìm kiếm nơi đâu?” - GS Trần Phương tâm sự. “Mười năm lại đây, nghe tin nhiều người tìm được hài cốt bằng gọi hồn, bằng ngoại cảm, bằng thấu thị... Tôi vốn được đào tạo theo tinh thần của khoa học thực nghiệm, cái gì chứng minh được mới tin là có, cái gì chưa chứng minh được thì dứt khoát không tin. Trong đời tôi, tôi chưa bao giờ tin có linh hồn, thần thánh, ma quỷ. Ngay cả những ngày giỗ bố mẹ, tôi cũng không làm cơm cúng, không thắp hương, chỉ sửa một lọ hoa tươi để tưởng nhớ. Vậy mà khi nghe những tin trên, trong tôi vẫn lóe lên niềm hy vọng mong manh: Biết đâu đấy. Nếu bằng phương pháp thần bí mà tìm được hài cốt em tôi thì có gì đâu phải câu nệ?”. Với tâm lý đó, GS Trần Phương đã tìm cách tiếp cận các nhà ngoại cảm có tiếng tăm. Một nhà ngoại cảm đã vẽ cho GS Phương sơ đồ tìm mộ em gái nhưng gia đình ông sau khi mất 4 ngày tìm kiếm, cũng mới loay hoay gần khu vực được cho là có hài cốt của nữ du kích Trần Thị Khang. Không nản, GS Phương lại tiếp cận được với nhà ngoại cảm nổi tiếng Phan Thị Bích Hằng. GS Trần Phương chuẩn bị cho cuộc gọi hồn với đầy sự “cảnh giác”: “Tôi lục tìm trong trí nhớ những vụ việc mà chỉ tôi và em tôi biết, để kiểm tra xem có thật là linh hồn em tôi đang nói với tôi không. Dự buổi gọi hồn có chị tôi và em gái tôi, nhưng tôi dặn không ai được nói, đề phòng hớ hênh, để lộ thông tin: “thầy bói nói dựa”. Bích Hằng là một cô gái nhỏ nhắn, xinh đẹp năm ấy mới 28 tuổi, tốt nghiệp Đại học Kinh tế Quốc dân, đang làm kế toán cho một công ty xây dựng trong quân đội đồng thời vẫn theo học lớp đào tạo Thạc sĩ quản lý kinh doanh do trường Oxford tổ chức tại Hà Nội. Bích Hằng yêu cầu đặt lên bàn một chiếc cốc, một vốc gạo để cắm hương, một ngọn nến và một bức ảnh của cô Khang.
Bích Hằng đang thắp hương trước ngôi mộ cô Khang.

Phút “hội ngộ” sau những sinh ly tử biệt
Sau mấy phút dán mắt vào tấm hình, Bích Hằng hớn hở: “Cháu chào cô. Cháu là Phan Thị Bích Hằng. Bác Trần Phương nhờ cháu mời cô về để hỏi hài cốt của cô hiện nay ở đâu?”. Rồi Hằng quay sang GS Phương: “Có một người đàn ông đi cùng với cô Khang...”. Qua “phiên dịch” của Hằng, cô Khang nói: “Người thanh niên đi cùng với em chính là anh Sơn đấy. Anh vẫn thường xuyên đến gặp em”. GS Phương giật mình. Anh Sơn chính là người anh, người bạn, người đồng chí thân thiết nhất của ông đã hy sinh. “Cô Khang” tiếp: “Anh không có duyên rồi. Anh đi tìm em, đối mặt với em rồi mà không đến được với em. Từ hôm anh đến, mấy chị em trong Đội Hoàng Ngân của em cứ bảo sao lâu không thấy anh Phương trở lại. Chỗ em nằm chỉ cách chỗ anh đào ba bước chân về phía bờ ao”. GS Phương hỏi: “Vậy em nằm trên vườn hay dưới ao?”. “Đến bờ ao cũng còn 3 bước chân nữa. Phía trên em chừng 2m là chị Nguyễn Thị Bê, đội viên Đội nữ du kích Hoàng Ngân, quê ở ngay làng La Tiến. Cách chỗ em nằm cũng chừng 2m về phía đông là một người đàn ông bị bắt từ Hải Dương về, em không biết tên, ba cái mộ dường như nằm trên một đường thẳng. Hai người kia bị giết cùng một ngày với em”. “Chúng cột tay ba người lại với nhau rồi vứt xuống sông lúc nửa đêm. Dân phòng ta có đi tìm nhưng không thấy. Mãi mấy ngày sau xác mới nổi lên. Dân vớt được mới đem về đây chôn. Xa hơn còn 7 người nữa cơ. Mấy người nổi lên trước thì dân còn cho được manh chiếu, còn nổi lên sau thì đến manh chiếu cũng không có nói gì đến quan tài”. GS Trần Phương kể: “Rồi cô ấy chỉ dẫn tỉ mỉ chỗ cô nằm, với các đặc điểm về cây cỏ xung quanh, bắt đầu từ cây nhãn ở góc vườn mà tôi nhận ra ngay.
"…Mười năm lại đây, nghe tin nhiều người tìm được hài cốt bằng gọi hồn, bằng ngoại cảm, bằng thấu thị... Tôi vốn được đào tạo theo tinh thần của khoa học thực nghiệm, cái gì chứng minh được mới tin là có, cái gì chưa chứng minh được thì dứt khoát không tin." - GS Trần Phương tâm sự
Tôi hỏi: “Em có biết chỗ em nằm thuộc đất của ai không?”. Cô đáp: “Em cũng không biết nữa”. Cháu Hằng hỏi: “Hài cốt của cô còn nguyên vẹn không?”. Cô nói: “Chúng đánh em gãy xương sườn, gãy xương cánh tay và xương đòn tay phải, gãy hai chiếc răng ở hàm trên bên phải, giập gò má bên trái. Xương cốt hiện nay vẫn còn nhưng đã mủn, vì chôn có quan tài đâu, răng dưới rụng nhưng răng hàm trên vẫn nguyên”. Tôi hỏi để kiểm tra: “Răng em bây giờ màu gì?”. “Bây giờ màu đen”. Tôi vội cãi: “Nhưng trước đây răng em trắng kia mà”. “Cô Khang” nói tiếp: “Em chưa nói hết. Răng em đen xỉn do bùn đất ngấm vào chứ không phải đen hạt na. Ngày xưa, các anh ấy hay trêu em là có hàm răng đẹp nhất, tươi tắn nhất đội du kích. Nếu anh có đào nhầm sang mộ khác thì anh vẫn có thể nhận ra ngay, vì hàm răng của em không thể lẫn được. Cái khuôn mặt cũng vậy. Tuy gò má trái có bị giập, nhưng cả khuôn mặt thì vẫn còn. Anh có thể dễ dàng nhận ra em. Nhưng khi đào anh phải cẩn thận, vì chỉ cần xúc một xẻng đất là nó vỡ ra ngay”. Mặc dù chỉ được nhắc đến một cách kín đáo, nhưng tôi nhận ra những nét đẹp rất đặc trưng của em tôi. Ôi! Người con gái lìa đời đã 50 năm mà vẫn không quên niềm tự hào về nhan sắc của mình được các chàng trai ngưỡng mộ. Nghĩ thế mà lòng tôi xót xa! Cuộc gọi hồn kéo dài gần hai tiếng đồng hồ “hội ngộ” đầy xúc động và nhiều chi tiết xác thực. Những nghi ngờ về một màn kịch của nhà ngoại cảm đã bị bay biến trong đầu nguyên Phó Thủ tướng vốn vô thần này. Nhưng cuộc đào mộ sau đó với rất nhiều bất ngờ đã khiến ông chết lặng đi...
Còn nữa
Phùng Nguyên